Tự mình quá thương - Nguyễn Hồng Phước 1. [Em] Hoa nào hoa không tàn tình [Bm] duyên nào không lỡ làng Người [C] nuôi hy vọng người [D] gieo đau thương [G] chẳng ngờ Nước [Em] mắt còn rơi vô vàn mà [Bm] sao sông sâu ... Em Bm C D G B7